Category: Thơ


Chiều phố núi

 

Tặng Hạnh Trần

Gửi hai bạn Lợi Phương

IMG_4307

 

Núi tím mờ và chiều xuống rất nhanh

Gió bảng lảng -Ơi những chiều phố núi

Lau sậy phất phơ, cỏ cây chờ đợi

Thoi thóp nắng vàng – Rót xuống hoàng hôn

 

Sợ lạc đường về, lộc cộc nhặt khoan

Trâu đủng đỉnh trong sương chiều mờ đậm

Gùi thấp thoáng sau lưng áo chàm thẫm…

Quảng Nạp chợ chiều, sao mà buồn tái tê

 

Tiếng trẻ à ê, nhà nhà đỏ lửa

Thơm cơm chiều, gà tục tục trước sân

Các mế ngồi trò chuyện vãn xa gần

Mà tưởng nhớ những tháng ngày xưa cũ

 

Tiếng suối nhẹ nhàng róc rách êm ru

Xao xác trên cao, chim trời tìm tổ

Tàu lá chuối khô, phần phật gió vỗ…

Hết một đời người vẫn nhớ chiều nao

 

Cô bạn ngày xưa tóc bím ngang lưng

Hò hẹn riú ran, những chiều phố núi

Rồi nay mai bạn lại về Hà Nội

Bạn nhớ rừng, nhớ núi, nhớ tôi không?“

 

Thời gian qua mau, vùn vụt… nhớ mong

Ôi đời sống sao mà nhanh, rất vội…

 

Nhớ bạn, nhớ rừng, nhớ những chiều phố núi

Bốn chục năm rồi, ta còn nhận ra nhau?

 

 

Berlin, 22.5.2014

 

 

 

 

 

 

Advertisements

Kỳ nữ ôi,

 

Tặng KTAG

221120112168

Hoàng hôn không tên ở Cali

 

Ta bên em là địa ngục kề bên

Ta vụt nhảy mà chẳng hề do dự

Ôi đôi mắt đen, đôi mắt kỳ nữ

Khi yêu em ta được nửa thiên đường

Và hồn ta bỗng lạc nẻo vấn vương

Trong mắt em, ta ngỡ mình chết đuối

Sát bên em, ta cận kề tội lỗi

 

Những vần thơ em, vần thơ dữ dội

Rút ruột gan như sóng biển dâng trào

Lửa bừng thức và nhận chìm tất cả

Chôn vùi ta trong nham thạch lũ tràn

Biển dậy sóng và hồn ta sáng tối

Mộng mị theo em, quỷ dữ dẫn đường

Bao ưu phiền được gội nắng tắm sương

Trả ta về bên em trong sáng

Giữa muôn ngàn giông bão, lung linh em

 

Kỳ nữ ôi,

 

Ôi bên em cả điạ ngục thiên đường

Ta vẫn ngập trong một trời hạnh phúc

Hỡi kỳ nữ, nàng thơ đích thực

Người đàn bà con trẻ của kỳ duyên

Của tạo hoá và của ngàn duyên kiếp

Thưởng cho ta, thơ đẫm duyên tình

 

Em bên ta, toả ngàn hương sắc

Em hỡi em, kỳ nữ của lòng anh.

 

 

München, 19.5.2014

 

Giai Bắc Ninh…

Cảm tác trước tấm ảnh đẹp. Tặng anh HH

S7380001

Giai Bắc Ninh
Một mình
Trong vườn vắng
Bát ngát
Hoa
Nắng
Trắng đất trời
Một màu tinh khôi

Giai Bắc Ninh
Nghĩ gì, người ơi
Câu hát xưa
Còn đây
Thoang thoảng
„Bình bồng còn chút xa xôi“
Nào đâu bèo dạt mây trôi hỡi người
Giai Bắc Ninh
Nghĩa tình
Ăm ắp
Tựa mạn thuyền
Vời vợi ngày xưa
„Sông Tương một dải nông sờ..“
Yêu nhau chẳng quản đợi chờ kiếp sau

Giai Bắc Ninh
Một mình luồn kim, xe chỉ
Ngóng Ỷ Lan
Người còn nơi nao

Giai Bắc Ninh
Lưu luyến má đào
Người đã đến
Chớ vội về người nhé

Giai Bắc Ninh
Đêm đêm
Tự kể
Trong tim mình
Tiếng vó ngựa phi

* *
*

Để ai về bến sông Thương
Bên sông văng vẳng
Lời thương tặng mình

„Bao giờ ngựa anh về dinh
Cho em theo với… Giai Bắc Ninh“

Berlin
4.2014

 

//

Tháng Ba…

Tặng nàng Vương

S7080012

Em nhớ không Berlin tháng Ba
Trời xanh và ngập nắng chan hoà
Gió nhẹ mơn man, hồn ta lắng
Nhớ không em, Berlin tháng Ba

Dù rằng còn lành lạnh nhớ mong
Em ở Sài Gòn có nhớ chăng
Mùa này Berlin… chồi rồi nụ
Tím, hồng… hoa nhỏ nở đầy đồng

Đầy đồng và khắp dọc đường đi
Công viên thảm cỏ đã xanh rì
Trời cao, tịch mịch, trên cành vắng
Một tiếng líu lo… con chim ri

Những bông hoa nhỏ trên thảm cỏ
Đẫm nắng vàng để thấy xuân về
Sương đọng cành lê, cánh táo dại
Đã qua rồi mùa đông lê thê…

Biếc xanh nhành non rắc chồi nụ
Cành còn khô đôi chút điểm hồng
Của chồi, của lá non tươi thắm
Gọi trời, gọi đất, gọi mênh mông

Bồng bềnh phiêu dạt mãi trời Âu
Từ thuở trong veo, chưa biết sầu
Sài Gòn hương lửa em còn nhớ
Tình ta… Ôi những tháng năm đầu

Quán vắng thiếu nữ ngồi đọc sách
Mắt nhìn mà lòng tận xa xôi
Cà phê nhâm nhi trong lành lạnh
Nắng vàng rót mật, vu vơ cười

Tháng Ba hương hoa của trời đất
Nén lòng như một tiếng thở dài
Cho đi mùa đông và đêm lạnh
Cô đơn khi ngóng bóng hình ai

Tháng Ba hương hoa của trời đất
Rộn ràng như một tiếng reo ca
Hồn ta, thời gian như bật khóc
Mừng vui khi đông – hạ giao hoà

Hiu quạnh mà lại như ngóng trông
Xuân về trên má trên môi hồng
Em ơi, tháng năm có trở lại
Trả ta cả tuổi trẻ chờ mong

Đêm qua hình như trời trở lạnh
Tháng Ba như vậy đó em ơi
Này chồi, này nụ, này gió lạnh…
Tháng Ba bao giờ phụ lòng người

Ở Sài Gòn, nhớ Berlin không
Hỡi người thiếu phụ má vẫn hồng
Tháng Ba và lá hoa rực nắng
Tháng Ba, lành lạnh, em nhớ không?

Berlin, 10.3.2014
HT

//

//

Tặng Hoàng Ngọc, Hoa Thương và Banyan Tree

 

01012010001

Trời Berlin, một đêm cuối đông

Cô đơn, vằng vặc sáng trăng trong

Bời bời mưa tuyết trên đường vắng

Berlin lộng lẫy những đêm hồng

 

Tiếng nhạc từ cửa sổ nhà ai

Nhung nhớ âm vang mộng chảy dài

Thiếu phụ lòng sầu nơi cố quận

Nhân gian như tràn ngập u hoài

 

Tuyết bay bay ngập khắp không gian

Trắng tinh một màu trắng dịu dàng

Thướt tha ảo diệu và say đắm

Lạnh lùng mà đằm thắm mênh mang

 

U uẩn sắc hồng trong tuyết đêm

Như mơ, như thơ… ánh trăng êm

Hư không dìu dặt vang khúc nhạc

Thiên sứ vỗ cánh… mộng êm đềm

 

Làm sao mang hết được mùa đông

Được tuyết, được trăng, được đêm hồng

Được tình được ý… lòng của chị

Hà Nội vời vợi trong sầu mong

 

Gửi em những đóa tuy líp hồng.

 

 

Berlin, 3.2013

 

Tặng TTTH

S5040001

 

Em ơi, em đừng khóc nữa

Em khóc làm chị khóc theo

Ngoài kia, âm thầm tuyết đổ

Đêm đông lạnh lẽo trắng trời

 

Bập bùng lửa nến nhành hoa

Bên ly rượu đắng còn mình ta

Cô đơn đèn khóc trong tuyết trắng

Khóc cho mình hay khóc cho ta

 

Em ơi, cớ chi mà khóc

Tình nào rồi cũng phôi pha

Một khi lòng mình đã quyết

Đắng cay… và vẫn xót xa

 

Em ơi, thì em cứ khóc

Cho lòng nhẹ bớt vơi đi

Rồi mai tay chùi nước mắt

Đứng lên… Đời vẫn xuân thì

 

Em ơi thì em cứ khóc

Miễn sao em thấy nhẹ người

Giận hờn sẽ theo dòng lệ

Biển đời, rồi sẽ trôi xuôi

 

Em ơi thì em cứ khóc

Cho dù lòng mãi tái tê

Berlin một trời tuyết trắng

Lộc non, nhành mới… Xuân về

 

 

 

Berlin, đêm đông 3.2013

HT

 

 

 

Ngẫu sự

 

Mỗi năm hoa đào nở

Lại thấy bà Thu già

Tận bên Đức xa lắc

Bâng khuâng ngồi nhớ nhà

 

Bao nhiêu người nhắn tin

Bao nhiêu người gọi điện

Bao nhiêu người bốt ảnh

Hoa đẹp từ trăm miền

 

Không làm bà nguôi nhớ

Không làm bà bớt buồn

Hà Nội trong ký ức…

Day dứt bà luôn luôn

 

Nào bánh chưng, pháo Tết

Nào áo mới, tiền mừng

Loe xoe từ sáng sớm

Cỗ bàn vui tưng bừng…

 

Nhưng mỗi năm mỗi vắng

Ông bà mất từ lâu

Bố mẹ dần khuất bóng

Cô cậu chú bác già

 

Bạn bè đều lớn tuổi

Tứ tán khắp mọi miền

Về hưu gần hết lượt

Gặp nhau… kể bệnh liền

 

Không phải bà không biết

Hà Nội thay đổi nhiều

Con người và thời cuộc

Tệ đi biết bao điều

 

Không phải bà không biết

Cái bà yêu không còn

Người bà yêu có vợ…

Nhưng lòng bà sắt son

(Dù cho rằng héo hon)

 

Không phải bà không biết

Hà Nội thay đổi nhiều

Nhưng Hà Nội còn đó

Bạn bè, gia đình yêu

 

Bà yêu vì kỷ niệm

Của xa xăm một thời

Tuổi trẻ qua nhanh quá

Có lấy lại bao giờ

 

Đào mỗi năm mỗi nở

Lòng bà vẫn khôn nguôi

Nhớ những muà xưa cũ…

Rồi hết một đời người

 

Hoa đào năm nay nở

Bà Thu càng nhớ nhà

Càng già lại càng nhớ

Gia đình, bạn bè xa…

 

 

Berlin 1.2013

Tặng Vânchèo của chị

Ảnh Hoa Thương

 

Sầu đong càng lắc lại càng đầy…

Một miền thương nhớ- sen hồ Tây

Biệt ly bao kẻ xa Hà Nội

Vời vợi khôn nguôi những tháng ngày

 

Những đêm mưa rắc trên đường về

Thiếu phụ chạnh lòng những tái tê

Mờ mịt sương giăng đầy ngõ phố

„Có kẻ nhìn trăng tính ngày về“

 

Những mùa tuyết phủ trắng trời Âu

Lạc lòng… ta nhớ tiếng ve sầu

Sen hồng nở rộ hay mới nhú?

Sen đã tàn chưa? Trời chớm thu?

 

Sen hồng. Sen hồng. Ôi sen hồng,

Da diết lòng ta mãi nhớ nhung

Ngày xưa… có một cô dâu trẻ

Tặng mình đám cưới toàn sen hồng

 

Lòng ta, ôi những sáng tháng Năm

Những mùa xưa cũ thuở trăng rằm

Ngày Berlin – đêm Hà Nội nhớ

Sương khói Tây Hồ… những tháng năm

 

Hồn ta như những con thuyền bé

Len lỏi trên hồ phủ sen hồng

Những ngày tha hương, tình đau đáu

Một tiếng sâm cầm cũng nhớ nhung

 

Trinh nguyên ngan ngát xanh hồ Tây

Hương sen thổn thức những tháng ngày

Mênh mông dìu dặt sầu lan tỏa

Sầu đong càng lắc lại càng đầy…

 

 

Berlin

Tháng Năm 2012

Tặng Hoa Thương

Ảnh Hoa Thương

Giữa trời Berlin ngắm sen hồng

Vọng về Hà Nội mà ngóng trông

Sen hồng thuở ấy còn hay mất

Trong lòng những kẻ vọng về Đông?

 

Vọng về Đông mà lòng ngóng trông

Trời Tây như toả ánh sen hồng

Cám ơn bạn gái, người tặng ảnh

Những đoá sen hồng giữa trời Đông.

 

Berlin, chiều muộn

17.5.2012

Tháng sáu

Nơi đây rượu đắng mưa đêm trường“ VHC

Tặng Tony T   

                                                                 

Anh biết không, tháng sáu nhiều mưa lắm

Đất trời hoang vu như cạn hết tình

Và lòng em như cỏ rạp dưới chân anh

Dưới vó ngựa của quân Nguyên thuở trước

 

 

Cả không gian như ầng ậc nước

Lệ tuôn rơi của thiếu phụ không hết sầu

Và của cả những nỗi buồn đâu đâu

Cả vũ trụ là đong đầy nỗi nhớ

 

 

Dù là ở bên ni hay bên nớ

Thì tháng sáu vẫn là tháng sáu thôi

Vẫn là của những nỗi nhớ bồi hồi

Và của cả đất trời hoang dại

 

 

Tháng sáu của mối tình đau đớn mãi

Với một chàng thi sĩ tên Hoàng xưa*

Khóc người tình trong một đêm mưa

Khóc mà để hồn trôi dật dờ

Qua bao kiếp nơi cõi đời mộng ảo…

 

 

Vậy tháng sáu là gì anh biết không?

Là những nụ hồng tàn phai khi chớm nở

Là hồn ta như mịt mù nỗi nhớ

Là quạnh hiu những mối tình dang dở

Là trời buồn mà như sầu đêm đông

Vậy tháng sáu là gì anh biết không?

 

 

Berlin, 12.6. 2009

 

 

*“Mười hai tháng sáu“ của VHC