S7580001Tặng Piero của ngoại

 

 

Ngày tôi ra đời là một ngày tháng Năm nắng ấm, trời đẹp vô cùng. Những bãi cỏ xanh mướt, cây lá tốt tươi, hoa nở tưng bừng khắp nơi. Mẫu đơn hay tiếng Đức gọi là hoa hồng Giáng lâm vì nó chỉ nở vào dịp lễ này, từng đóa đủ màu rực rỡ trĩu trịt, đỗ quyên, tường vi, diên vĩ, hồng… muôn sắc khoe hương, chim hót líu lo trên cành và mặt trời chan hoà toả nắng, dù mới hôm trước thôi còn lạnh tê người, mưa gió ủ ê… „Thế là điềm tốt đấy Piero cuả dì ạ!“, sau này dì Mau tôi kể với tôi như vậy.

 

Khi tôi mở mắt chào đời, tôi nhìn thấy ngay khuôn mặt rạng rỡ nhưng vẫn còn đầy lo lắng cuả bố tôi, khuôn mặt yêu thương nhưng vẫn còn mệt mỏi của mẹ tôi, khuôn mặt đáng yêu của cô mụ và những đôi mắt (có cái sau kính, có cái không sau kính) của ê kíp bác sỹ, y tá… vì họ đều phải đeo khẩu trang xanh lè, áo quần cũng xanh lè, kín mít (chỉ chừa mỗi đôi mắt thôi), tay ai cũng đeo găng, miệng đeo khẩu trang… để còn thực hiện ca mổ sao cho hoàn hảo nhất. Ngay sau đấy là ngoại tôi vào sau cả tiếng đồng hồ ngồi niệm Phật bên ngoài để cầu cho mẹ tròn con vuông. Tôi được đặt lên ngực mẹ để cảm nhận ngay được mối quan hệ mẫu tử thiêng liêng, rồi mẹ bế, bố bế và bà bế. Tôi mở to mắt ngắm nghía những người thân yêu nhất cuả cuộc đời tôi để ghi nhận khoảnh khắc đầy xúc động này.

 

Khung cảnh cũng như những con người vừa như quen, vừa như lạ đối với tôi. Chúng ta đã gắn bó hay đã gặp nhau từ kiếp nào nhỉ? Ở những kiếp ấy ta là ai? Và ai đã từng là những người ta yêu thương, nhưng chẳng trọn kiếp và lại hẹn nhau kiếp này?… Bởi vậy đôi mắt của tôi trông rất già dặn và luôn mở to vì tôi còn bận tư duy, suy nghĩ mà lại. Tất cả mọi người có mặt đều lấy làm lạ về điều này, tức là về đôi mắt „hỏi han“ cuả tôi ấy.

 

Tôi ngoan, thỉnh thoảng chỉ nức nở tí ti vì luôn có những giấc mơ làm tôi nhớ lại những điều phiền lòng xa xưa. Rồi lâu dần tôi quên dần và quen dần với cuộc sống mới có bố tôi, mẹ tôi, bà ngoại tôi và dì Mau tôi, những người thân yêu nhất cuả tôi trong cuộc đời này.

 

Ông bà nội và các chú tôi ở tận TBN, tôi đã từng nhiều lần được về thăm. Cả cụ nữa, tức là ông ngoại cuả bố tôi vẫn còn mạnh khoẻ dù cụ khi ấy đã gần chín chục tuổi. Cả đại gia đình ở TBN đều rất vui mừng vì sự ra đời cuả tôi. Bà nội tôi và chú tôi sang Đức thăm tôi khi tôi đã 3-4 tháng tuổi. Việc đi lại chẳng phải dễ dàng nhất là với những người ít chịu đi lại như bà nội tôi và các chú tôi (chả bù cho bố mẹ tôi và bà ngoại tôi). Nhưng bà nội sang và ở lại với tôi khá lâu. Bà là người rất đáng yêu, hiền lành, bà còn yêu mẹ tôi hơn cả yêu bố tôi ấy chứ vì bà bảo bố không chu đáo được bằng mẹ (thì đã đành) dù là ngày nào bố cũng gọi điện thoại đường dài về nói chuyện với bà và các chú, lo lắng cho các chú từ việc ăn học, việc làm… và nhất là chuyện bà nội bị bệnh nặng. Tôi đã cùng bố mẹ sang thăm bà rất nhiều lần, hầu như năm nào cũng vài lần mà cũng là du lịch luôn. Tôi rất thích sang TBN cũng như Việt Nam, vì đó rất đẹp và còn là quê hương cuả bố mẹ tôi và ở đó các cụ, các ông bà đều rất yêu tôi.

 

Bà ngoại và bà nội tôi có nhiều điểm giống nhau, đều là người của thời hippie, đều ham mê nghệ thuật và đều „tay chơi“ nhưng bây giờ có tuổi thì không thể nào nhận ra được tuổi trẻ của họ nếu không xem lại những tấm ảnh ngày xưa. Các bà có vẻ hơi phiền lòng về điều này dù đều biết rằng tuổi trẻ có ai lấy lại được bao giờ? Nhưng mà là thỉnh thoảng và vậy vậy thôi chứ cả ngoại tôi và nội tôi đều rất yêu đời và lạc quan.

 

Bà ngoại tôi là một phụ nữ rất đặc biệt. Ngoại tôi không giống như những người phụ nữ ở tuổi cuả bà là chỉ lo con con cháu cháu, gặp nhau đâu là than già, than mệt… Bà tôi vui tươi và tính tình trẻ trung, cởi mở, phóng khoáng. Do nghề nghiệp và bà tính tình đôn hậu, dễ gần nên bà rất dễ tiếp cận người khác và chiếm trọn lòng tin cuả họ rất nhanh chóng. Nhiều bệnh nhưng không bao giờ thấy bà than thở và bà luôn bảo bà thấy bà rất trẻ. Không có bệnh thì bà chỉ thấy mình như ngày mới sang Đức, nghĩa là xêm xêm như mẹ tôi bây giờ. Ấy là bà cảm thấy thế, tâm hồn bà thế chứ hình thức thì vẫn là một bà lão nhưng là một bà lão à la mode và vui tươi. Giờ đã về hưu rồi mà vẫn bà hoạt động năng nổ, suốt ngày trên đường khi thì với bà này khi thì với bà khác. Tất nhiên bây giờ bà không thể làm việc như trước, như ngày bà còn trẻ được (mà thật ra là thời điểm ấy hoàn cảnh ấy nên phải vậy đó thôi). Nhìn lại khối lượng công việc cuả bà những năm đó, nếu ai không cùng bà trải thời gian ấy chắc khó lòng mà tin nổi. Bà đi lại, dịch chuyển kinh khủng (ở nhà bà lúc nào cũng có một va ly mở sẵn đầy đủ tư trang và bà lúc nào cũng sẵn sàng tâm thế cho một chuyến đi) y như việc bà đọc vậy. Bà thích nhất là sáng dậy ra quán uống cà phê và nhâm nhi cả ngày ngồi đó vừa nghe nhạc vừa viết lách. Về nhà là ngoại đọc suốt ngày, đêm. Bà đọc kinh khủng và bà nhớ cũng kinh khủng. Không lúc nào tôi thấy bà rời cuốn sách trên tay. Bây giờ mới học lớp Sáu mà tôi đã đọc nhiều như vậy chính là do bà truyền cho tôi tình yêu ấy. Ai ở gần bà đều cảm thấy sức cuốn hút cuả bà khi nói chuyện.

 

Bà yêu tôi và chăm sóc lo lắng cho tôi nhiều như cho mẹ tôi ngày xưa nhưng bà không phải là người phụ nữ thuần tuý dù bà đan lát thêu thuà nấu nước rất khéo, ít ai bì kịp. Hầu như các cô chú ở đây ngày bé bao giờ cũng được bà đan hay thêu móc tặng, khi thì áo, quần, khi thì khăn mũ, găng, vớ… Bà nấu nướng ngon nên bà rất thích nấu nướng mời các ông bà ăn uống những đặc sản Việt Nam. Mẹ tôi nấu ăn và bánh trái cũng cực khéo vì mẹ ngày bé được bà dạy bảo và truyền cho tình yêu với các môn nữ công gia chánh. Bà luôn dặn mẹ là phụ nữ luôn phải đảm đang khéo léo chồng con cơm dẻo canh ngọt, điều này rất cần thiết cho một gia đình chứ không chỉ công danh sự nghiệp hay những ham thích cá nhân đâu. Ở bà người ta luôn thấy những thái cực tưởng như rất mâu thuẫn như việc bà đặc biệt yêu thơ Đường và thích nghe nhạc jazz chẳng hạn. Hai ý thích này ít người có thể kết hợp được dù trong ý nghĩ nhỉ.

 

Đại gia đình bà ngoại tôi đông lắm. Ở Đức này có gia đình ông bác tôi tên Hồ là anh trai bà tôi cùng hai dì tôi là con gái của hai ông bà. Hai dì tôi đẹp lắm và rất giỏi, cũng như mẹ tôi nhưng mỗi người có lãnh vực và đam mê riêng. Có gia đình ông Tùng (là con cậu ruột ngoại tôi) bà Quyên nữa. Hai cậu của ông đều còn bé cả, chỉ hơn tôi vài tuổi thôi. Cả nhà thường bế tôi lên lòng và nựng nịu (như nựng dì Mau tôi) “Na, mein Pierochen“ tức là Piero bé bỏng cuả ông, bà, cậu, dì tùy theo lúc tôi được ai bế. Vì tôi là cháu đầu tiên cuả gia đình nên rất được yêu quý. Thì ở đời thường cái gì đầu tiên mà chả được quan tâm nhiều hơn?

 

Còn ở Tiệp, ở Hung, ở Việt Nam (Sài Gòn cũng như Hà Nội) thì các em họ của bà ngoại tôi rất nhiều. Những cô cậu mà mẹ tôi gọi đó là tôi gọi bằng ông bà. Ngày tôi ra đời, mẹ tôi báo tin mừng khắp nơi và các ông trẻ bà trẻ đều „sốc“ vì không nghĩ mình được lên chức „oai“ như vậy. Còn ông chú và các ông cậu, bà dì cuả mẹ tôi thì sau một đêm bỗng đồng loạt được lên „Cụ“ hết. Thấy bảo mọi người vui mừng lắm nhưng hoảng hồn cả. Các cụ ngoại tức là bố mẹ của bà mất đã lâu nên ông chú, ông cậu và các bà cô cuả mẹ tôi đều thương yêu hai anh em bà tôi như khi các cụ tôi còn sống và bà tôi cũng thương yêu các cụ như cha mẹ còn sống vậy. Vài năm, ngoại tôi lại đón các cụ sang Đức chơi một lần và đi du lịch, khi thì ông chú, khi thì ông cậu…cuả mẹ tôi. Bà tôi luôn nói „Ước gì các cụ cuả Piero còn sống để bây giờ biết mặt cháu..“ Bà tôi vô cùng yêu thương và luôn tưởng nhớ các cụ cha mẹ đã mất cuả mình. Nhà có bất cứ sự kiện gì bà ngoại tôi đều không chỉ thắp hương cầu Phật phù hộ mà còn kể với các cụ rất nhiều chuyện mỗi khi đứng trước bàn thờ.

 

Mà chả cứ gì các cụ hay các ông bà trẻ cuả tôi đâu, những ngày đầu bố mẹ tôi và bà ngoại tôi còn lúng túng mãi trong xưng hô ấy chứ trước sự có mặt cuả tôi trong cuộc đời này, dù mọi người đều chờ đón tôi từ đã lâu. Mẹ tôi ôm tôi âu yếm mà cứ như tôi là dì Mau ấy chứ.

 

Thủ tục chờ đợi mãi rồi bố mẹ cũng có lịch cưới. Mẹ tôi khi ấy đã có bầu tôi đã lớn, chỉ một tháng nữa thôi là tôi ra đời rồi. Bố mẹ tôi có rất nhiều bạn bè tốt, ở đây cũng như ở TBN.Ngày cưới bố mẹ tôi, các cô chú ấy dù ở xa, tận Berlin nhưng ai cũng sắp xếp công việc cuả mình để đi đến dự, tận München. Bố mẹ tôi mới dọn về München ở không lâu nên không nhiều người quen lắm, trừ cô Zsuzsa chú Marco thôi, còn thì ở Berlin cả. Thế nên các cô chú thân thiết như cô Minhớn (theo họ hàng là tôi còn phải gọi Fabian và Minhớn bằng ông bà nữa cơ), cô chú Nina và Ringo, cô Trang, cô Biggi, cô Khuyên, cô Anny đã đi tàu đêm hoặc bay từ tinh mơ để đến trước Toà Thị chính đúng 10 phút trước giờ lễ cưới cuả bố mẹ tôi. Mẹ rất xinh trong bộ đầm trắng ren giản dị, bố trông trịnh trọng và hơi lo lắng một tí. Các cô lộng lẫy cả một góc phố vì cô nào cũng xinh lắm và vui mừng rạng rỡ vì hạnh phúc cuả bố mẹ tôi. Thật là một sự ngạc nhiên đáng yêu biết bao cuả các cô chú. Bố mẹ tôi và ông, bà ngoại tôi cảm động lắm vì các cô chú phải bố trí việc nhà, xin nghỉ việc, gửi con bé, rồi bay đêm, dậy sớm… Đâu có đơn giản. Đó là còn chưa kể đến chuyện đi lại tốn kém lắm chứ bộ.

 

Một trong những hạnh phúc ở đời là khi ta có những người bạn tốt để chia sẻ mọi nỗi niềm, khổ đau cũng như hạnh phúc. Mà theo như ngoại tôi thường nói thì chung vui hạnh phúc và may mắn cuả người khác là một điều cực khó, khó hơn nhiều so với việc đồng cảm với những sự buồn cuả thiên hạ vì điều đó nằm trong thuộc tính cuả con người. Nhưng bố mẹ tôi đều có những người bạn cực kỳ chân tình và đáng yêu.

 

Còn bạn bè của ông bà ngoại tôi rất nhiều, ai cũng náo nức chờ đón tôi ra đời. Các cô chú đều „hí hửng“ vì được lên chức hết vì hầu hết các cô chú ít tuổi hơn ông bà ngoại tôi cả nên con cái các cô chú chưa lập gia đình hoặc có rồi thì chưa có cháu (trừ bà Như Hà là bà nội của anh Jimmy rất đáng yêu thôi hay bà Vinh cũng có cháu nội đã ba, bốn năm rồi). Các ông bà thăm hỏi, điện đóm suốt khi nghe tin mẹ tôi có bầu tôi, rồi đi sanh tôi (bà Tố Vân về phép còn thăm hỏi „trên từng cây số“ dù rất mải chơi)… Bà Hà Voigt, bà Thuỷ ông Vịnh, bà Hà ông Tuấn, bà Thủy ông Bảo, bà Dung ông Hùng ở mãi tận Bochum, bà Hà ông Steffen… là những người đã cùng mẹ tôi từ những ngày mẹ tôi còn bé, theo dõi sự trưởng thành cuả mẹ tôi, nên rất quan tâm lo lắng. Bà Thùy Vân đòi gửi kẹo cu đơ, bà Diệu Oanh đòi gửi bánh khúc, bánh cuốn… là những thứ mẹ tôi rất thích nhưng bà ngoại tôi bảo xách nặng lắm và cuối cùng là bà xách quả đu đủ to đùng cuả bà Hoàn và cậu Kiệt, cậu Đức thôi.

 

Còn ở Việt Nam bà ngoại tôi có những người bạn chí cốt chơi thân thiết với nhau hàng chục năm trời mà coi con cái nhau như trong gia đình, lo lắng cho nhau từng việc nhỏ như bà Diệu Hương có dì Diệu Linh, ông Dzũng là người bà rất yêu mến và đã chỉ bảo cho mẹ ngày bé biết bao nhiêu kiến thức ngày ông còn là sinh viên ở đây, đại gia đình bà Uyên ông Thìn, bà Thuý ông Chương cũng mới có cháu ngoại Panda yêu lắm con cuả dì Trâm… ở Hà Nội. Cứ chục ngày, ông bà lại gọi điện sang, cụ Bính nghe tin tôi ra đời khoẻ mạnh còn rơm rớm nước mắt mừng (nhưng ngoại tôi và các bà – láo toét hay trêu cụ ỷ là được cụ yêu – thì đồ rằng là cụ thương nhớ cụ Đông thì đúng hơn. Hai cụ gần hai chục năm trước có sang thăm ông bà ngoại tôi ở Berlin ngày dì Bì tôi còn sống và cách đây hai năm, muà Giáng sinh, cụ Bính sang thăm bà tôi lần nữa nhưng không còn cụ Đông vì cụ mất đã lâu)… Ở Sài Gòn thì có bà Dung với cậu Vuông, bà Ngọc có cậu Sơn Hà và cậu Chuột, bà Hoàn chăm sóc mẹ từ lúc mẹ còn bé tí lúc mới sang Đức, bà Thu Hương (có dì Chíp ở Anh cũng sắp cưới), cụ Liên ở tận Đông Hà, Quảng Trị, bà Đoan Thanh có bác Tí ở Sydney… Tóm lại là tôi và sự ra đời cuả tôi được nhiều người quan tâm lắm. Tôi đã được bố mẹ cho về Việt Nam thăm các cụ, các ông bà, cô cậu trong đại gia đình cuả mẹ tôi và bạn bè cuả ngoại. Ai cũng háo hức xem tôi thế nào „Tây nhiều hay ta nhiều?“. Ý là xem tôi giống bố hay giống mẹ đấy mà.

 

Khi tôi được bốn, năm tháng tuổi thì bố mẹ tôi mới có dịp đưa tôi lên Berlin chơi. Gặp ngoại thì thường xuyên vì bà vẫn về München thăm tôi nhưng lên Berlin thăm bà thì lần đầu. Cũng là lần đầu tôi gặp ông ngoại tôi cũng như các ông bà trên Berlin. Ai cũng đều háo hức muốn biết mặt tôi cả. Ông ngoại tôi rất yêu tôi, ông thăm hỏi tôi suốt. Hôm ấy bà ngoại tôi chiêu đãi tất cả một bữa liên hoan nướng thịt thật đông vui trên sân câu lạc bộ – nơi mà bao năm qua gắn bó với bà tôi cũng như mẹ tôi. Tôi được các ông bà bế ẵm yêu chiều lắm? Bữa hôm ấy cực kỳ thịnh soạn và vui vẻ..

 

Tất cả những điều này là sau này tôi được dì Mau tôi kể lại. Những khi ở nhà mà bố mẹ bận hay sau này, những buổi chiều đi học về hai dì cháu lại rủ rỉ chuyện trò đủ thứ chuyện trên đời. Cũng nhờ đó mà tôi biết được duyên kỳ ngộ cuả bố mẹ tôi đấy chứ.

 

Mẹ tôi và bà tôi có thể nói cuộc đời là những cuộc du lịch xa gần. Ngay từ khi còn rất bé, ở Việt Nam trong những hoàn cảnh vô cùng khó khăn nhưng bao giờ đi đâu bà tôi cũng cho mẹ tôi đi cùng, thậm chí khi mẹ vẫn còn phải bế chai ti, và có những chuyến tàu Nam Bắc đi cả tuần mà chỉ được ngồi chật chội chen chúc. Lưng mẹ tôi bị rệp đốt đến lột cả mảng da… nhưng vẫn đi. Nên cái việc ở Đức này thời Đông Đức thì dọc ngang trong nước là chuyện rất thường. Thống nhất rồi, có điều kiện bà cho mẹ đi khắp nơi trên thế giới, chừng có thể. Có thể nói những nơi bà và mẹ đặt chân qua không thể nào nhớ hết. Nơi nào cũng là những dấu ấn vô cùng sâu đậm về đất nước, con người, phong cảnh, văn hoá, lịch sử…

 

Và một ngày kia, nhân dịp sinh nhật lần thứ ba mươi cuả mẹ và cũng là để kỷ niệm công việc cuả bà hai mươi năm, mẹ và bà làm một chuyến du lịch dài sau những năm trường mệt mỏi nhất là chuyện kỷ niệm hai mươi năm công tác cuả bà và cũng có thể nói là cuả mẹ bởi để gây dựng nên một VINAPHUNU với tiếng tăm và một diện mạo văn hoá đặc biệt như vậy ở cái nước Đức này, không có mẹ và những đóng góp cuả mẹ, khó lòng mà đạt như vậy. Đó là tôi nghe bà ngoại cùng các bà nói vậy khi đánh giá vai trò cuả mẹ tôi trong những thành công của câu lạc bộ. Bà tôi là phiên dịch và phụ trách câu lạc bộ phụ nữ này. Mẹ tôi là trợ thủ đắc lực trong các hoạt động văn hoá vì mẹ tôi học nghề thiết kế ra và rất hăng hái việc xã hội từ bé, bên cạnh bà ngoại.

 

Năm ấy, từ Berlin  bà và mẹ tôi khởi hành đi Dublin thăm dì Tố Lan làm việc ở Google, đi Belfast vì Boney M. với bài hát nổi tiếng thời trẻ cuả bà làm bà nói rằng bà phải một lần đến. Rồi chú Tuấn Anh và cô Hạnh đang mới sang nhiệm kỳ ở Washington nên hai mẹ con dứt khoát phải thăm DC như cô chú nói. Rồi dọc bờ Đông lên Toronto, Montreal, Ottawa, Quebec cuả Canada. Dọc bờ Tây hết LA, San Fransisco, San Diego, Las Vegas lại bay về DC. Ngoại tôi và mẹ thực ra định sang Cuba tiếp đó nhưng visa sao rắc rối quá thế là lại sang Mexico, dù vừa mới năm trước còn đi một loạt Miami ở Florida, Mexico, đảo Gran Cayman, Belize, Honduras. Thế là bà và mẹ quyết định lại sang Mexico và lần này thì ra đảo Mucheres ở ngoài Cancun.

 

Đảo nhỏ và đẹp vô cùng, còn rất hoang dã, rất hợp ý ngoại và mẹ. Khách sạn không phải mùa du lịch nên vắng khách. Cả khách sạn chỉ có bà tôi với mẹ tôi và sau đó một ngày sau bố tôi đến. Bố tôi là kỹ sư máy tính phần mềm (chứ không phải “phần sụn”, chả hiểu sao bà tôi và các bạn mình cứ cười khi giới thiệu về bố tôi vậy) từ TBN đến Mỹ ở và làm việc. Áp lực công việc quá đi nên bố tôi làm một chuyến nghỉ phép ở đây. Cũng trái mùa như bà và mẹ tôi hay đi cho ngoài chuyện giá cả đỡ đắt đỏ mà còn vắng vẻ, đỡ chen chúc ầm ĩ. Phong cảnh đẹp, hữu tình, chỉ có bố mẹ tôi là hai người trẻ. Bà tôi thì đọc sách và ngồi máy tính viết bài cả ngày nên cái gì phải đến thì đến thôi. Có lẽ bố mẹ tôi yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên. Bố tôi ít nói và tính nhút nhát. Không biết làm quen mẹ tôi thế nào nên khi thấy bà và mẹ loay hoay chụp ảnh cho nhau đã ra liều mạng làm quen bằng cách xung phong chụp ảnh hộ, rồi sau thì „Nice to meet you“… Rồi tình yêu cứ ngày càng nhớn và bố tôi quyết định trở về châu Âu, về Đức để được ở cùng mẹ tôi và gần bà nội hơn là ở Mỹ. Mẹ tôi là con gái một cuả bà tôi và mẹ tôi rất thương bà ngoại nên không muốn đi xa quá, sang nước ngoài chẳng hạn. Thế là bố mẹ quyết định về München, nơi tôi ra đời này để lập nghiệp vì hãng cuả bố rất lớn, trụ sở chính ở đó và người ta vẫn giữ nguyên công việc cho bố, chỉ chuyển từ Mỹ về Đức thôi. Và thế là gia đình nhỏ của bố mẹ tôi được thành lập và tôi ra đời từ duyên kỳ ngộ cuả bố mẹ và từ tình yêu thiết tha, sâu lắng, không ồn ào cuả bố mẹ tôi.

 

Bố tôi đẹp trai, hiền lành được các ông bà, các cụ đã gặp rất quý nhất là bà Thuý, bà Uyên, bà Ngọc, bà Dung và bà Hoàn ở VN đều khen ngợi và các bà thấy thế là “quá chuẩn” vì „Ty nhà mình yêu thế cơ mà“. Mẹ tôi trẻ hơn tuổi rất nhiều, bé nhỏ, xinh xắn, rất duyên dáng và tài hoa, khéo léo. Đó là cái duyên phận để bố mẹ tôi gặp nhau và tôi có mặt trên cuộc đời này.

 

 

 

 

Đấy cứ rủ rỉ rù rì như thế mà hai dì cháu tôi chuyện trò với nhau được biết bao điều. Rất nhiều người đọc đến đây chắc chẳng tin đâu vì họ nghĩ dì Mau tôi đâu biết nói nhưng những ai đã nhìn đôi mắt biết nói cuả dì, tiếp xúc với dì rồi thì mới hiểu được là dì kỳ lạ thế nào. Thực ra để cảm thông đâu có nhất thiết phải cùng một ngôn ngữ.  Đó là còn chưa kể có một điều mà con người khó  hiểu là “truyền âm nhập mật”. Khái niệm này những ai mê chưởng như cụ ngoại tôi hay ông bác tên Hồ cuả tôi và bà ngoại tôi là hiểu ngay. Hoặc những ai tìm hiểu về văn hoá Tây Tạng hay Phật giáo như ông và ông Vịnh thì khái niệm này là hoàn toàn không xa lạ.

 

Có biết bao chuyện chỉ có hai dì cháu biết. Giữa dì và tôi có một thoả thuận ngầm, không phải chuyện gì bố mẹ cũng được biết. Tỉ như lúc bé có lúc tôi bấu đuôi dì rồi đưa lên mồm cắn một cái rõ đau làm dì kêu thét lên, phải cả tuần sợ không đến gần tôi chẳng hạn. Hay dì trốn đi chơi xa làm bố sợ quá, tưởng mất, còn tôi thì khóc mếu quá chừng, hôm ấy mẹ không có nhà. Hay hai dì cháu cùng nhau du đẩy sao đó làm đổ cây hoa rồi có lần dì nhỡ tay cào tôi xước một vết nhưng khi về bố cũng không nói, tôi không nói còn dì thì coi như không biết, mẹ hỏi thế nào cũng lờ đi… Thế là xong chuyện. Những chuyện như thế giữa hai dì cháu nhiều vô chừng, không thể nào kể hết được. Kỷ niệm hai dì cháu cãi nhau cũng có vì trong mười mấy năm trời làm sao mà tránh khỏi va chạm, dù có yêu nhau lắm đi chăng nữa. Chuyện thường tình thôi, nhưng tựu trung lại thì vẫn là thời gian hạnh phúc cuả tôi và dì. Tôi đi đâu, dì theo đấy, như hình với bóng. Dì nằm cùng tôi từ khi tôi còn trong nôi, sau ra giường riêng cũng vậy. Bố mẹ tôi chuyển nhà mấy lần ở nhiều thành phố khác nhau nhưng bao giờ dì cũng được đi theo hay cùng ngoại đến chơi lâu với gia đình tôi.

 

Dì Mau tôi đẹp lắm. Tên dì cũng đẹp và cầu kỳ, vì bà tôi thích vậy. Nguyễn Thị Hoài Mau Maria Magdalena, nhưng tên gọi nhà là Maumau thôi cho dễ gọi và dì cũng thích vậy, thậm chí chỉ Mau thôi càng tiện lợi. Ai quan tâm thì bà mới kể tại sao dì lại có tên đó. Là tên họ cuả bà, thêm tên tây đó vì khi viết tắt Maumau sẽ là như MM là Marilyn Monroe hay BB là Brigitte Bardot… chẳng hạn, những cô đào điện ảnh nổi tiếng. Khi tôi lớn lên biết nghĩ thì dì đã lớn tuổi. Tuy vậy mà mắt dì vẫn sáng, miệng dì sắc nét, chúm chím, giọng dì nhỏ nhẹ dịu dàng, lông dì vẫn rất mượt. Vì là tam thể nên trông lúc nào cũng thấy dì uyển chuyển nhẹ nhàng trong chiếc áo gấm ba màu mượt mà, trước ngực dì mặc yếm trắng và dì đi giày trắng, găng trắng. Dì đường bệ mà thanh thoát, dì thông minh và yêu kiều, dì nũng nịu mà lại (có phần) đanh đá, nhất là những khi dì bị bà mắng. Dì rất sợ mẹ, nhưng lại nhờn với ngoại và với bố vì dì biết bố thì hiền còn bà thì quá nuông chiều dì.

 

Tuổi thơ cuả dì khá là buồn bã (cho đến trước khi gặp mẹ và bà ngoại). Dì không nhớ được gì nhiều vì khi ấy dì bé quá. Chỉ nghe ngoại và mẹ kể lại là trong một chuyến về phép đi sang Thủ Đức viếng cụ Trà Anh là sếp cũ cuả bà ngoại những năm tháng bà chưa sang Đức thì gặp dì. Cuộc sống ở Việt Nam trong một Viện Nghiên cứu, dù là „thượng tầng kiến trúc“ thật nhưng sản phẩm trừu tượng chỉ dành cho ngàn năm sau nên vô vàn khó khăn giai đoạn đó (và đó cũng chính là lý do vì sao bà ngoại bỏ việc đi nước ngoài để đưa mẹ sang Berlin sống). Không có những người sếp mà thông cảm, hiểu và thương để ngoại còn trốn đi dạy thêm, làm thêm… thì làm sao nuôi nổi mẹ được. Nên bà rất biết ơn cụ Trà Anh và luôn coi như cô chú trong gia đình mà khi cụ mất, ngoại không về ngay được nên khi về nước là ngoại và mẹ đi viếng mộ cụ ngay.  Bà luôn nói với mẹ là phải biết ơn từ những sự giúp đỡ nhỏ nhất trong đời vì thực ra chẳng ai phải có nghĩa vụ hay trách nhiệm phải tốt với mình cả. Bởi vậy, một mảy may ân tình cũng phải ghi nhớ. Bà và mẹ cũng sống như vậy.

 

Ghé vào chân cầu Sài Gòn để mua hương hoa thì thấy dì buồn bã nằm nấp sau mấy quả cam trên cái mẹt ở gánh hàng. Thấy dì thương lắm. Khi ấy dì là một con bé èo uột, như một cái rẻ rách, mắt toét nhoèn, cô đơn, yếu đuối. Mẹ thấy vậy bèn hỏi bà bán hàng thì bà bảo không phải của bà, bị mẹ dì bỏ rồi lưu lạc đến nằm đấy vậy thôi. Và bà ấy đồng ý cho dì khi nghĩ thế này chắc dì sẽ sướng hơn (vì nhìn ngoại những người không biết đều tưởng ngoại giàu có lắm). Ngoại đưa bà ấy ít tiền rồi mang luôn đi. Mẹ ôm dì, bé chút xíu, lọt thỏm trong tay, phải lấy đại một cái dây buộc vào cổ vì chỉ sợ dì ngã hay chạy mất. Sợ hão huyền thế chứ dì bé lắm và yếu ớt lắm, biết đằng nào mà chạy. Sau đó dì cũng lên nghĩa trang thăm cụ Trà Anh rồi cùng về đi nhà hàng „Bánh tráng phơi sương Trảng Bàng“. Chắc đó là chuyến đi xa đầy kỳ thú cuả dì lần đầu tiên trong đời. Dì háo hức lắm và cũng sợ hãi lắm.

 

Thế rồi bà ngoại về, nhưng dì ở lại Sài Gòn với mẹ và bà Dung (bà Thùy Vân ông Vũ đã từng thăm tôi ngày ấy, ở Sài Gòn đây chứ). Nhà bà Dung có bể bơi đã có lần dì bị ngã xuống bể bơi và bé tí mà tự bơi vào bờ. Có lần dì trèo lên tường ngã ra ngoài, bị nhà hàng xóm bắt mất. Mẹ tìm mãi, khóc lóc um sùm hỏi khắp nơi mà không thấy, gọi cả điện thoại sang Berlin kể với bà, thế là bà bảo dán giấy khắp hẻm để tìm và hứa thưởng tiền thì họ sẽ tìm hộ. Thế rồi vô tình do thằng trẻ con mới biết là chúng nó giữ dì lại, thấy dì đẹp quá nên muốn chiếm dì. Sang Berlin, dì bị một tai nạn khủng khiếp mà sau này dì kể lại mãi vẫn còn sợ. Đó là ở nhà bà ngoại phải chăng lưới ở ngoài cưả sổ nhìn ra đường vì sợ dì mải chơi bắt chim trên cây dẻ gai trước nhà chẳng hạn mà ngã xuống. Gần sáng một hôm khi dì mới sang vẫn còn bé, linh tính thế nào bà ngoại tỉnh dậy vì những tiếng khào khào, nghẹn tắc. Bật dậy mẹ thấy dì bé tí bị treo như treo cổ trong lưới, lơ lửng ngoài cửa đang tìm cách đu đẩy để bám chân được vào bậu cửa sổ cho đỡ kẹt cổ mà không được. Gỡ ra chậm vài dây, chắc dì bị chết rồi. Từ đó không bao giờ dì lớ xớ ra cưả sổ cả. Bị ám ảnh mãi. Thế mới hay những ám ảnh tuổi thơ thật khủng khiếp. Thấy bà và mẹ nói rằng trong những nghiên cứu về tội phạm học kết luận rằng những ám ảnh tuổi thơ ấy sẽ là những chấn thương tinh thần cả đời và hâu quả nhiều khi không lường được ấy chứ, ví dụ thì nhiều lắm không kể hêt được.

 

Việc đưa được dì sang Đức cũng là cả một „công trình“ như ngoại kể. Phức tạp lắm và tốn kém lắm. Riêng chuyện bà Ngọc và mẹ chở dì đi Đông đi Tây để lấy máu, tiêm chủng, bắn chíp điện tử như quy định quốc tế vào người… đã rất phiền phức rồi. Rồi chuyến đi sang đây, bay cả ngày, chờ đợi ở Seoul cả chục tiếng, đi tàu từ Frankfurt am Main về đến Berlin… Bà ra đón ở ga mà nhìn thấy mẹ tả tơi rã rượi vì mệt quá. Thương cả hai chị em, mẹ và dì Mau vô cùng. Mà dì bé thế mà dì ngoan lắm nhé, ko đi pipi suốt cả chặng đường dù mẹ bảo thế nào cũng không đi khi cho ra ngoài lúc chờ đợi ở các phi trường. Mãi đến Frankfurt thì không thể nhịn được , dì mới đi thôi.

 

Dì có bộ lông tam thể rất đẹp, lúc nào cũng mượt như nhung. Dì điệu lắm, liếm láp suốt ngày ấy. Hai bàn tay dì rất đẹp, đi găng trắng. Các ngón đỏ hồng trắng muốt, trừ ngón út bàn tay trái và ngón trỏ bàn tay phải thì đen như nhung thôi. Hai bàn tay dì khéo léo vô cùng, dì thường xuyên chụp bắt ruồi nhặng, rồi chăm chú mở bàn tay ra xem thế nào? Dì có một cái đuôi gọi là đuôi „chià khoá“ nên rất ngắn, quẹo ở đầu, đó là biểu hiện cuả sự thông minh và khôn ngoan tuyệt đỉnh cuả giống loài dì. Dì rất thích chụp ảnh với hoa, mỗi khi có một bình hoa mới là dì đều mon men đến để bà chụp cho dì rồi lên FB để được khen vì đẹp.Có ai khen là ngoại lại gọi dì đến đọc cho nghe, dì khoái lắm, mắt lim rim. Nhưng mà dì cũng ăn ảnh thật. Ngoại chụp cho dì rất nhiều ảnh đẹp. Nhưng đó là những chuyện từ khi dì còn trẻ cơ. Già rồi mấy ai còn thiết những chuyện phù phiếm ấy nữa cơ chứ.

 

Dì diện lắm nha, bà ngoại năm nào mùa đông đến cũng đan cho dì áo len để diện. Vàng, hồng, xanh là dì có cả. Vòng đeo cổ mẹ mua cho dì rất đẹp. có lấp lánh tên dì nưã cơ. Rồi mẹ lại còn mua và mang từ Sài Gòn sang cho dì váy hoa nưã. Rất nhã nhặn, trông dễ thương lắm nhưng tiếc là mẹ chọn size bị nhỏ mất một cỡ. Đi nước ngoài bao giờ mẹ cũng vào cửa hàng mua cho dì quà gì đó, nhỏ nhỏ thôi nhưng mà dì rất thích. Bà Ngọc sang chơi còn mang cho dì một con cá xanh đỏ để cào. Giáng sinh, Năm mới năm nào dì Mau tôi cũng có quà của bà Thùy Vân và dì Thùy Linh nhé (à rất hay là hai dì cháu, dì Thùy Linh với tôi có cùng sinh nhật).. Chưa bao giờ bà Thùy Vân quên cả, đó là còn chưa kể ít lâu bà lại mua cho dì Mau một bình cỏ mướt mát xanh ngọt ngào hay những viên bánh khô nhai cồm cộp nữa chứ. Cảm động lắm. Rồi bà Lê còn mua cho tôi con chuột đồ chơi… Hồi lâu mẹ còn thửa riêng cho dì một ngôi nhà hẳn hoi nhá, có ba tầng, vừa để dì sửa móng tay hàng ngày, vừa để dì trèo leo cho vui, để cuộc sống dì đỡ buồn, nhất là những khi dì ở nhà một mình. Tóm lại là về mặt tài sản dì có cũng khá khá đó. Toàn hàng sang ấy chứ lị.

 

À, dì rất giỏi nhé, dì đã từng bắt được hai con chuột khổng lồ to gần bằng dì đấy. Chả biết chúng ở đâu ra khi nhà cửa đóng kín mít mà bỗng một sáng ngủ dậy, bà đầu tóc quần áo chỉnh tề chuẩn bị đi làm, vừa thò tay xách túi thì hỡi ơi thấy một cái đuôi dài vắt vẻo như cái đũa ngay bên túi. Rú lên, nhìn kỹ ra thì một con chuột cống to đùng ngã vật chết tươi ở đó. Lần sau thì ngay đầu giường. Hoá ra là dì khoe và dì tặng bà đấy chứ vì dì yêu bà nhất mà.

 

 À, mẹ – dì cũng yêu nhất. Vì ngày dì còn bé mà mẹ đi học ở London khá lâu. Hôm mẹ về chơi, bà Thu Hà chở ngoại và dì ra phi trường đón mẹ mà dì thấy mẹ là vội lập tức nhảy từ bà sang đòi mẹ bế đấy. Mẹ đi đâu rất lâu, dì xa mẹ rất lâu nhưng mẹ về là dì xán lại ngay, nằm ngay với mẹ, hít hà mẹ. Dì nhớ mẹ lắm. Khi dì ở với bà là mẹ nhớ dì ghê lắm. Còn dì ở với mẹ là bà ngoại nhớ dì cũng ghê lắm. Hai người ngày ngày điện đóm cho nhau chỉ để hỏi dì hôm nay làm gì, phá phách gì không? Có chuyện gì mới với dì là người kia khoe ngay, nhắn tin nói chuyện không đủ mà còn phải gửi ảnh dì cho nhau nưã… dì đang ngủ, dì đang lăn kềnh, dì phơi nắng, dì ngắm hoa, dì trốn, dì trong nôi với tôi, dì hôn Piero…  Nghĩa là ai cũng tưởng có tôi thì mẹ sẽ bớt quan tâm đến dì ư? Hoàn toàn không phải vậy. Bố mẹ vẫn ngày ngày nấu ăn cho dì từng món khác nhau như từ bé đến giờ vẫn chăm sóc vuốt ve âu yếm dì như với tôi… Nhưng dì bảo với tôi rằng ở với bà, bà chiều dì hơn, ăn uống thoải mái hơn chứ mẹ nghiêm quá. Chuyện ăn ấy, vì mẹ cái gì cũng khoa học, ăn uống khoa học, khẩu phần khoa học… cái này độc không được, cái kia độc không được. Sốt ruột lắm.

 

Dì cũng có những cái tai quái riêng của dì đấy chứ. Ngày bé ở Việt Nam là dì ở với cậu Bì Hai thế mà dì toàn bắt nạt cậu. Dù cậu cũng vẫn trẻ con nhưng to hơn dì nhiều, thế mà dì rất hay trêu chọc cậu và bắt nạt cậu. Dì vì bé được vào nhà, còn cậu lớn xác hơn phải ở ngaòi để trông nhà nhưng rất muốn được vào nhà, ôm ấp yêu chiều thế là cứ dì trong nhà, cậu ở ngoài, cách nhau cái cửa kính ầm ĩ, cãi nhau. Khổ thân cậu Bì Hai tồ hơn, không biết làm sao cả để bớt uất, cứ chạy đi chạy lại ngoài của, bên trong thì dì cười khẩy. Hay hôm đến nhà bà Ngọc để ở vì mẹ đi đâu đó thì dì và cậu Chuột „phá tan“ cái nhà khi bà Ngọc và cậu Sơn Hà đi vắng. Bà Ngọc về nhà, nhìn quang cảnh gần ngất vì tưởng trong nhà mình có tuyết rơi. Cậu Chuột bé quá và không biết trèo nên đứng dưới cắn xé tan tành những cuộn giấy ăn, giấy vệ sinh cuả dì Mau chảnh chọe đứng trên bàn tung xuống.

 

Mỗi lần nhắc đến cậu Bì Hai, ngoại vẫn buồn và ân hận lắm. Khổ thân cậu. Bà và mẹ đã làm thủ tục như khám bệnh, gắn chíp, thử máu, hàng không thì bác Quang đã lo cuả Lufthansa vì theo quy định kích cỡ chó to thế nào thì lồng phải ra sao… Tốn kém vô cùng, nhưng bà và mẹ vẫn quyết mang cậu sang vì cậu ở nhà bị đánh đập tội quá. Hay nhất là ở Việt Nam, thường người ta đối với thú vật hoàn toàn vô cảm, đánh đập hành hạ như một hành động rất bình thường. Ví như một bạn chó hay mèo bị tự nhiên đi qua đá một cái vào bụng kêu đánh oẳng một cái vì đau quá hoặc vô cớ bị ném đá, đánh đập… là thường ngày diễn ra trước mắt. Chẳng ai quan tâm hay phẫn nộ gì. Vì sao mà con người ta hờ hững như vậy trước nỗi đau cuả một sinh vật cùng ta góp mặt trong sự sống này nhỉ. Bởi họ có một ngàn nỗi lo khác, bởi họ đã quen với bạo lực, thậm chí còn tìm thấy thú vui trong bạo lực, bởi họ không còn tình yêu nữa… Và bởi những con người ấy cư xử với chính đồng loại mình chắc cũng chẳng hơn gì.

 

Vì chưa lo xong thủ tục nên bà và mẹ thương cậu sợ bị đánh đập khủng khiếp như vậy đã gửi cậu đến nhà người quen mà mồm xoen xoét là yêu chó lắm… . Quyết định sai lầm này của ngoại đã làm ngoại ân hận khủng khiếp, ân hận mãi, day dứt mãi chuyện này. Trong những ngày còn ở lại Sài Gòn, hầu như ngày nào bà ngoại và mẹ cũng đến thăm cậu. Thấy cậu tỏ ra lo sợ cuống cuồng, bà và mẹ chỉ ngỡ là cậu sợ bị bỏ nên ra sức an ủi cậu, là bà sẽ về đón cậu, đừng sợ. Nhưng bà và mẹ làm sao biết được khi ấy cậu đã biết bộ mặt thật cuả cái gia đình đó, nhưng không tài nào nói được cho hiểu, nên cậu chỉ tỏ ra được như vậy. Bà ngoại gần ngã ngửa ra khi trước giờ bay đến thăm cậu thì được biết một tin sét đánh là nhà đó ăn thịt chó ngon lành dù „Chúng em yêu chó lắm chị ạ“. Khi đó đã muộn quá rồi. Một tháng sau nghe tin nhà đó thông báo từ Việt Nam  là cậu bị người ta ăn cắp, tìm mãi không được?!. Bà ngoại uất hận mình bị lừa, buồn thương mãi, ân hận mãi. Và đó là một trong những niềm đau day dứt của bà ngoại trong suốt cuộc đời còn lại này khi biết bà đã làm cậu Bì Hai thất vọng. Bà thương cậu quá và tự trách mình mãi „Sao mình không cố làm xong thủ tục? Sao mình không hiểu Bì hai nói gì?“ Bà luôn khóc nghẹn ngào mỗi khi nhớ đến cái chạy cuống cuồng, trốn ra ngoài Terrasse cuả cậu để báo mà ngoại và mẹ không hiểu. Khi hiểu được thì đã muộn mất rồi…

 

Trong cuộc đời này có biết bao sự việc, bao con người mà khi ta nhận chân ra bộ mặt thật thì hỡi ơi đã muộn. Thậm chí muộn cả một đời. Về sau dì bảo dì cũng ân hận mãi về những cư xử cuả dì với cậu Bì Hai, cho dù ngày ấy dì còn nhỏ và đó cũng là những chuyện tranh giành trẻ con mà thôi. Nên dì vẫn thường bảo tôi, hãy tốt với mọi người, mọi vật mỗi khi có thể vì ai mà biết được giây phút sau thế nào, đời mà. Kẻo rồi lại ân hận khôn nguôi như dì đây.

 

Dì không chỉ ở với nhà tôi ở München này mà còn ở với ngoại ở Berlin là chính. Nhưng vì ngoại hay đi thì là cứ phải đi gửi ở nhà bạn bè cuả bà. Trước dì hay đến bà Lê. Bà cũng yêu dì lắm nên khi dì phá phách cũng không mắng mỏ gì. Có lần thì sang ông Jia nhưng nhà ông ấy khiếp quá, dì ở với ông một tuần mà về nhà phải hai tuần sau mới hết mùi thuốc lá. Rồi sang nhà bà Swetlana là mẹ cuả dì Alla bạn thân cuả mẹ cũng hay ăn vụng, thế mà Swetlana yêu dì lắm nha. Khi đưa dì về nhà thì Swetlana xin là lần sau đi đâu thì nhớ mang dì đến, muốn gặp lại dì… Ai đã từng gặp dì đều rất yêu dì. Dì Mau yểu điệu và đáng yêu của tôi. Khi dì mắc lỗi, không ai giận dì được lâu cả vì dì đẹp quá, dì yêu quá, và dì chờ cho mọi người nguôi nguôi lại ra dụi dụi, cọ cọ vào chân bà hay bố mẹ hay tôi để tỏ ý xin lỗi. Thế thì ai mà giận dì cho được trước một người luôn luôn „ăn năn hối cải“ như thế dù chỉ vài tiếng sau lại có thể phạm chính lỗi ấy như thường.

 

Thỉnh thoảng, dì lại gây sự cố như ăn vụng khoai tây luộc còn nóng bỏng, ăn vụng nấm sống, Zucchini sống, cà chua sống… rồi mang đi giấu những thứ đó vào trong chăn bố mẹ cho giật mình chơi. Hoặc giả dì trốn đâu đó, biết mọi người gọi mình, tìm mình nhưng gì cứ lờ đi cho bố mẹ hay bà lo lắng cuống lên mới lù lù hiện ra. Bà ghét cái trò này lắm. Bố cũng nhiều trận bị dì doạ vậy đấy. Chỉ có mẹ là dì không dám gì thôi vì mẹ „đọc vị“ dì. Dù yêu thương dì nhiều lắm nhưng mẹ nghiêm vô cùng, cũng như với tôi vâỵ… Thực ra, tất cả những Scandal ấy là cách để dì nhắc nhở mọi người phải quan tâm đến dì hơn nữa, phải yêu dì hơn nữa thôi chứ nhiều khi lấy xong dì vứt chúng đi chứ có ăn uống gì những thứ ấy. Dì có đói khát gì đâu. Dì ăn uống rất sung sướng và điều độ. Sáng ra, dì điểm tâm bánh khô với sữa, rồi đi ngủ tiếp. Trong ngày dì còn vài bữa ăn nóng nữa, toàn thức ăn tự tay bà, mẹ hay bố nấu cho dì trong những cái nồi xinh xinh bà Hoabébỏng cho mẹ.

 

Dì từ bé đến lớn ngày nào cũng được uống sữa cả vì dì thích uống sữa. Dì có tật xấu là hay thích bú tí bà hay bố vì mẹ không cho. Bà hay bế ngửa dì lên, đầu dì rúc vào trong nách bà, môi chẹp chẹp, mắt lơ mơ, mặt đờ đẫn, hai tay đạp đạp (có lẽ vì bị bỏ rơi sớm quá, còn bé quá nên dì thèm). Áo bà ở nhà lúc nào cũng ướt đẫm chỗ ngực áo là vì vâỵ. Tuy vậy, dì rất ngượng khi có khách dù nhiều khi thèm lắm và bà cũng đồng ý cho dì rúc rích nhưng bao giờ dì cũng ngồi lại ngay ngắn, tề chỉnh… như làm gì có chuyện trẻ ranh vớ vẩn ấy. Trong lòng dì chỉ mong khách về nhanh để dì rúc bà tiếp thôi, có hôm tâm sự hai dì cháu, dì bảo tôi vậy.

 

Dì thích nhất là được ngủ trên ngực bà, hoặc trong chân mẹ, hay trên cổ bố cũng được (những sáng mà dì muốn gọi bà dậy cho ăn là dì còn nằm lên mặt bà để bà phải dậy hoặc ngồi nhìn chằm chằm vào mặt bà xem bà ngủ thật hay ngủ giả vờ, rồi dì ngoáy râu để bà ngứa ngáy mà phải dậy). Được áp mình tin cậy và đầy thương yêu lên những người thân yêu cuả mình là những giây phút hạnh phúc vô biên. Vị trí thích trong nhà là leo lên nóc tủ lạnh để ngắm bà hay mẹ nấu nướng, chuẩn bị bữas ăn. Sau khi tôi ra đời mà xuống mẹ chơi thì dì thích nhất là được nằm trong nôi với tôi, để „Hơi ấm cuả dì sưởi ấm cho Piero cuả dì“. Dì thường nói vậy với tôi.

 

Trước ngày tôi ra đời vài hôm, dì cùng bà ngoại đi tàu hỏa xuống để chờ đón tôi. Dì nhát thế mà hôm ấy dì vui lắm, bà đã nói với dì từ lâu về sự hiện diện cuả tôi trong gia đình. Trên tàu, bà bế dì ra khỏi lồng mấy lần để dì ngắm phong cảnh mùa xuân hoa lá khoe hương khoe sắc khắp nơi. Một màu xanh mơn mởn mỡ màng cuả cây lá đâm chồi nảy lộc, những cánh đồng hoa cải vàng tươi, hoa anh túc đỏ cam rực rỡ, những bông hoa có tên và không tên tím hồng đủ hình đủ dáng đủ màu… dọc đường đi. Thật là thanh bình êm ả.  Tàu qua hết ga nọ ga kia, đi lâu phết. Một chuyến đi kỳ thú. Dì cũng hay được đi lắm, dì xuống chơi với mẹ cũng vài lần rồi , nhưng ngày ấy chưa có tôi (ngày bé còn ở Việt nam dì còn được đi nghỉ mát Vũng Tàu cơ mà), tâm trạng dì khác lắm, thấy dì kể với tôi thế. Thật là yêu mẹ nhưng có tôi dì không chỉ yêu tôi ghê gớm, yêu bố tôi nhiều mà còn yêu mẹ tôi hơn nhiều nữa vì mẹ vất vả nuôi tôi lắm, dù tôi ngoan, hay ăn, chóng lớn không khóc nhè vớ vẩn như nhiều đứa trẻ khác. Nhưng nuôi một đứa trẻ con vất vả lắm chứ vì mẹ tôi không có anh chị em họ hàng hay ông bà như ở Việt Nam giúp đỡ.

 

Tôi ra đời chậm cả tuần nên trong những ngày đó dì chờ mong lắm, cứ ra ra vào vào cùng mẹ tôi. Bình thường dì thích rong chơi quanh nhà thế nhưng những ngày đó dì toàn ở trong nhà, xem và nhìn ngó mẹ tôi sắp xếp đồ đón tôi ra đời. Mẹ tôi giặt giũ, nấu ăn, đi chợ… cho đến tận khi đã vào bệnh viện sanh tôi. Trong khi chờ đợi, bác sỹ cho ra vài tiếng đồng hồ thư giãn thì tót đi chợ để mua đồ về nấu phở. Trong khi mẹ và tôi vẫn nằm trong bệnh viện, bố phải chạy đi chạy lại lo lắng cho hai mẹ con thì dì ở nhà một mình trông nhà, buồn lắm, ngóng hàng ngày vì bà đã về Berlin. Khi ấy bà vẫn làm việc và bà rất bận nhiều công chuyện khác nhau phải giải quyết và… bà lại sắp đi du lịch.

 

 

Khi bố mẹ bế tôi vào nhà, dì hớn hở chạy ra đón, dì mừng quá vì thấy mẹ đã về. Dù có biết nhưng dì vẫn ngạc nhiên trước thành viên mới. Tôi mở mắt và thấy dì hơi tránh tránh, sau dì rón rén lại gần tôi,ngửi ngửi, hít hít và chắc đang tự hỏi thằng cu Piero mà dì chờ đón sao bé tí thế này. Nhưng ngay sau đấy dì đã kết thân với tôi rất nhanh, dì trông tôi cho mẹ làm việc hay nấu ăn dì đó. Dì vào nôi tôi nằm cùng. Dì luôn bảo với tôi trên đời dì chưa bao giờ nhìn thấy một baby xinh như tôi. Mắt mở to, mũi cao, miệng với nét môi rõ ràng, rạng rỡ sáng suả, các cô mụ đỡ cũng nói vậy đấy chứ… thậm chí hình như còn lờ mờ thấy râu quai nón như bố tôi nữa thì phải. Dì bảo lớn lên thế nào tôi cũng rất đẹp, thông minh và có một tương lai rạng ngời.

 

 Chắc đến đây ai cũng thắc mắc tôi nói tiếng gì, đúng không?Tôi nói tiếng Tây Ban Nha  với bố tôi và ông bà nội tôi vì từ bé bố tôi chỉ nói với tôi bằng tiếng Tây Ban Nha. Tôi nói tiếng Việt với mẹ tôi và ngoại tôi vì từ bé mẹ tôi cũng chỉ nói tiếng Việt với tôi. Tôi nói tiếng Anh vì bố mẹ tôi nói tiếng Anh với nhau (mẹ thì biết tiếng Tây Ban Nha rất ít, đủ để chút chút v1ơi bà nội và các chú nhưng bố thì tuyệt nhiên không biết tiếng Việt), tôi phải hiểu chứ. Còn tiếng Đức thì tất nhiên rồi vì tôi sống ở đây và đi học ở đây mà.

 

Và bây giờ Piero bé bỏng cuả dì ngày nào đã vào Gymnasium rồi. Đúng như dì dự đoán và cả gia đình mong ước, việc học hành cuả tôi đơn giản dễ dàng và kết quả luôn tốt (chẳng có gì lạ khi họ biết các cụ tôi, ông bà ngoại, ông bà nội tôi hay cả đại gia đình hai bên cuả tôi, bố mẹ tôi). Nhưng ngoại tôi và dì tôi, bố mẹ tôi luôn nói với tôi rằng „Cuộc đời rất ngắn, ta phải sống làm sao cho có ý nghiã, hưởng thụ và cống hiến là phải  đồng đều như thế mới thật sống cho ra sống“.

 

Tôi đã cao gần 1,7m và rất giống bố, đôi tai đẹp thì giống mẹ, luân quách rõ ràng, sáng suả. Dì cứ bảo khuôn mặt ngũ quan đầy đặn, cân đối, phân minh sẽ có một tương lai tốt đẹp. Nhưng bà và mẹ còn nói thêm rằng „Tướng tùy tâm sinh, tâm đổi thì tướng đổi, tướng đổi thì số phận đổi“. Bởi vậy cái tâm quyết định rất nhiều sự thành bại cuả một đời người. Tôi và bố mẹ vẫn lên chùa mỗi khi về Berlin có đủ thời gian.

 

Tôi viết lại những kỷ niệm này như là một nén hương lòng để tưởng nhớ đến dì Mau tôi. Dì mới mất khi đã già lắm và đã bệnh tật nhiều. Tôi biết rồi đây kỷ niệm yêu thương về dì sẽ còn mãi trong tôi bởi dì gắn bó với cả tuổi thơ tôi. Bóng dáng dì còn khắp nơi, thỉnh thoảng trong góc nhà hay trên áo tôi vẫn còn vương lại lông cuả dì. Đi tắm tôi cũng thấy dì leo trên bệ cùng, đi đâu dì cũng lẽo đẽo theo sau… mãi sau này ốm quá mới thôi.

 

Bí mật cuối cùng chỉ có hai dì cháu tôi biết, đó là đố bạn biết dì Mau tôi là ai? Dì Mau tôi chính là dì Bì – Bibi Trần Lộng Ngọc – đấy. Dì Mau tôi với nguyện ước kiếp trước cuả mình được quay về sống với ngoại tôi, với chị tôi, được rúc vào lòng bà ngoại tôi ngủ mỗi đêm mà không bị ông ngoại phá đám. Dì giữ bí mật ấy trong lòng suốt cuộc đời mình và đã kể tôi nghe cách đây không lâu khi dì biết mình chẳng còn sống bao lâu nữa. Dì dặn là chỉ có hai dì cháu mình được biết thôi nhé vì dì nhớ ngoại và căn hộ nơi dì kiếp trước đã sống trong tình yêu thương cuả gia đình. Dì hiểu tình yêu cuả ngoại và nỗi nhớ nhung khôn nguôi dì Bì, dì chứng kiến hết, dì biết hết và dì phải quay trở lại. Dì bảo thế và dì đã làm thế. Dì yêu Berlin. Dì rất hạnh phúc khi được về với nhà mình. Từ một con bé mồ côi, ốm yếu không nơi nương tựa, dì đã được ngoại yêu quý, được mẹ yêu quý và được bố cùng tôi yêu quý. Dì yêu bà ngoại, yêu bố mẹ tôi và dì rất yêu tôi. Dì muốn chờ đợi tôi ra đời để kể cho tôi nghe câu chuyện này. Dì muốn tình yêu cuả dì dành cho mẹ tôi được truyền tiếp vào tôi…

 

Không phải ngẫu nhiên mà dì có mặt ở chân cầu Sài Gòn năm ấy đâu. Đó là duyên phận hết đấy. Dì biết ngày ấy tháng ấy bà ngoại và mẹ sẽ đến đấy và trùng phùng.

 

Trước khi mất dì còn nheo đôi mắt rất tinh nhanh nhìn tôi với hẹn ước gặp lại tôi. „Để xem Piero có nhận ra dì không nhé!“ rồi dì thanh thản nhắm mắt. Không thể kể hết nỗi buồn cuả tôi những ngày tháng không còn dì dù tôi biết quy luật sinh tử là cái nhẽ tất yếu cuả tạo hoá, mấy ai cưỡng được, dì nhỉ.

 

Ôi, dì Mau uyển chuyển, thanh tao với chiếc áo khoác gấm ba màu mềm mượt mà… Con vẫn thấy bóng dáng dì khắp nơi, trong nhà mình đây, khi thì thấy dì mơ màng cạnh khóm hồng bạch, khi thì nằm lim rim sưởi nắng ngoài sân., khi thì cheo leo trên cành ngắm chim hót, mỗi khi con đi học về không có dì mừng quýnh ra đón, tối ngồi xem tivi không còn dì trên lòng bố mẹ hay lòng con, nơi mà dì thích nhất. .. lòng con thương nhớ dì khôn nguôi.

 

Con hẹn dì ở một kiếp sau cũng như mình ở một kiếp nào xưa và kiếp này dì nhé. Còn duyên là mình còn gặp nhau mà dì ơi, dì Mau cuả con.

 

 

Trên tàu từ München về Berlin

21.5.2014

Advertisements